Điện Thoại Hà nội ( 024 ) 37 733 733 TPHCM: ( 028 ) 36 360 360

XIN QÚY KHÁCH LƯU Ý !

 Hiện nay, có rất nhiều cá nhân cũng như tổ chức đã lợi dụng  thương hiệu uy tín  của Công ty, Chuyển nhà Thành Hưng Số 1, để giả mạo và cung cấp dịch vụ chuyển nhà, chuyển văn phòng chất lượng kém, giá cả đắt đỏ tới quý khách hàng, không những gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự uy tín, Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng số 1” mà con gây thiệt hại to lớn đối với quý khách khi đổ vỡ, thậm chí mất mát tài sản mà không được bồi thường, các đơn vị này thường nhận mình là chuyển nhà thành hưng, hoặc là công ty con, hay chi nhánh công ty chuyển nhà thành hưng số 1, vì vậy để quý khách có thể đẽ dàng phân biệt các đơn vị giả mạo và tránh gây thiệt hại về tài sản cũng như uy tín của công ty, Quý khách hàng lưu ý, Chuyển nhà thành hưng chỉ dùng số tổng đài duy nhất như sau ( 024.37.733.733 ) mọi số liên hệ khác đều không phải của Thành Hưng Số 1, Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng số 1, không có bất cứ công ty con hay liên kết mấy bên chuyển nhà nào trong linh vực trên địa bàn Hà Nội hay TPHCM cũng như các tỉnh lân cậ
 

Chị gái có điều kiện nhưng dửng dưng khi tôi chạy ăn từng bữa

Sống sát vách nên vợ chồng tôi luôn phải chịu đựng sự vô tâm của các chị, phải sống sao cho các chị hài lòng.

Tôi là con út trong gia đình có 4 anh chị em ở vùng quê, 34 tuổi và lấy vợ được gần 8 năm, có 2 con. Tôi quyết đoán, sống không thích phụ thuộc và luôn tự lập. Tôi phụ trách bán hàng cho công ty sản xuất ván nhân tạo và là lao động chính của nhà. Mọi người nhận xét tôi sống tình cảm, hòa đồng và họ yêu mến, tôn trọng tôi. Vợ tôi làm giáo viên, dạy hợp đồng trường xã với thu nhập chỉ hơn 2 triệu một tháng. và làm thêm cho công ty chuyển nhà thành hưng

Năm 2012, tôi cưới vợ, xây nhà và sinh con. Tôi xây nhà trên nền đất bố mẹ cho bên cạnh. Đến năm 2015, tôi tích góp mua được lô đất 200 triệu ở rìa thị trấn để dành. Tôi không giàu nhưng hay cho anh chị và các cháu quà: đồng hồ Nhật, mỹ phẩm Hàn, điện thoại, laptop... khi có dịp đi công tác xa. Đầu năm 2017, ngoài tiền đã có, tôi vay thêm 350 triệu làm ăn và sau một năm rưỡi thì giải thể. Hè 2018, sau khi thu hồi vốn, tôi vẫn âm hơn 100 triệu. Đây cũng là thời gian khó khăn nhất của cuộc đời tôi. Lúc đó, tôi chưa có việc làm thay thế, vợ nghỉ hè nên không có thu nhập. Để giải quyết tình hình khó khăn, vợ chồng tôi quyết định vào TP HCM sinh sống, vì trong đó nhiều việc làm.

chuyển nhà 00011Chị tư của tôi là người có kinh tế, tiếng nói nhất trong gia đình. Ngoài căn nhà đang ở, chị có 3 căn nhà cho thuê và một dãy trọ ở thành phố. Còn có nhiều bất động sản, xe hơi, mỗi tháng thu nhập tầm 30-40 triệu. Nhân dịp gia đình chị về thăm quê, tôi hỏi chị cho gia đình tôi thuê lại căn nhà cấp 4 trong hẻm cụt. Nhà này chị đang cho người ta thuê 3 triệu một tháng để làm kho chứa giấy. Chị bảo lấy tôi mỗi tháng 1,7 triệu vì phòng trọ tốt cũng tầm 1,4-2 triệu, khi nào vợ chồng có việc làm ổn định, chị thu lên 3 triệu cho bằng giá hiện tại, dù chị biết hoàn cảnh tôi làm ăn bể nợ, phải vay mượn để duy trì cuộc sống hàng tháng và cầm cố ngân hàng. Tôi đành thuê phòng trọ rẻ giá một triệu để sinh hoạt và vợ tiện đi dạy ở trường mầm non gần đó. Tôi gửi con trai lớn ở nhà chị tư (cháu nghỉ hè), thì chị thường trách mắng vì cháu hay nghịch với trai út nhà chị, khiến cháu lần sau không dám đến nữa. 

Sau một tháng ở thành phố, các con không quen khí hậu, sống nhà trọ chật chội, con gái nhỏ ốm liên tục, gia đình tôi lại khăn gói về quê dù hai vợ chồng đều đã đi làm 2 tuần, không lương. Sau nửa năm kiệt quệ tiền bạc, vật lộn với bao quyết định sai lầm, cũng nhờ bố mẹ hai bên và gia đình anh hai giúp đỡ (gia đình anh sống ở miền Bắc, ít về quê), chúng tôi dần vực dậy. Tôi đã xin được việc làm.

Mẹ tôi rất nghe lời các chị. Với ông bà, các chị nói gì cũng đúng. Dù tôi và anh hai sống tình cảm, hiếu thảo thế nào thì bà đi tới nhà ai cũng nói con gái rất quan trọng, vì sau này ốm đau sẽ chăm sóc, giặt giũ. Vợ tôi nghe vậy rất buồn, chính bà cũng nói với tôi như vậy.

Năm đó tôi cưới vợ, bố mẹ chia ngôi nhà và đất vườn thành 4 phần, cho 4 người con. Chị ba được bố mẹ chiều, mua đất xây nhà cho (cách ông bà 500 m). Ngày tôi xây nhà, chị ba bán nửa gia sản đó để xây nhà cạnh nhà tôi trên đất vườn bố mẹ cho. Chị tư bán cho chị ba mảnh đất bố mẹ cho giá 50 triệu mang tính tượng trưng để xây một kiốt nhỏ sửa quần áo, cũng là để vài năm nữa cho cháu đầu con chị ba cưới vợ và sinh sống luôn. Vợ chồng chị ba cùng các con gần như được bố mẹ tôi lo cho từng miếng ăn, nước uống suốt 25 năm.

Sống sát vách nên vợ chồng tôi luôn phải chịu đựng sự vô tâm của các chị, phải sống sao cho các chị hài lòng. Mẹ ốm, vợ tôi nấu cháo, bố ốm nằm viện, các chị cũng bảo vợ chồng tôi không phụ giúp làm đồng cùng. Các chị còn không cho bố đưa đón con tôi đi học dù nhà cách trường một km, với lý do sức khỏe bố mẹ yếu (65 tuổi), dù có ngày chúng tôi bận, phải gửi hàng xóm đưa đi.

Sau 8 năm âm ỉ, 2 tháng trước mâu thuẫn nhà tôi và chị ba lên đỉnh điểm, chị em mạt sát nhau. Bố không hiểu chuyện gì, nghe mẹ và các chị mà 2 lần chạy sang nhà chửi vợ chồng tôi như người ngoài. Tôi thấy khó sống nên bảo với mẹ là sẽ bán nhà và đi nơi khác, bà bảo: "Nhà chúng mày thì chúng mày bán". Mẹ tôi suy sụp dần vì không nghĩ có ngày các con mình đấu xé nhau. Tôi cũng xa cách với các chị vì trong lúc hoạn nạn, gian khó nhất, họ đã thờ ơ với chúng tôi cùng 2 con nhỏ, chỉ vì ích kỷ, tham lam, chỉ biết nhận mà không biết cho đi.

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây