Điện Thoại Hà nội ( 024 ) 37 733 733 TPHCM: ( 028 ) 36 360 360

XIN QÚY KHÁCH LƯU Ý !

 Hiện nay, có rất nhiều cá nhân cũng như tổ chức đã lợi dụng  thương hiệu uy tín  của Công ty, Chuyển nhà Thành Hưng Số 1, để giả mạo và cung cấp dịch vụ chuyển nhà, chuyển văn phòng chất lượng kém, giá cả đắt đỏ tới quý khách hàng, không những gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự uy tín, Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng số 1” mà con gây thiệt hại to lớn đối với quý khách khi đổ vỡ, thậm chí mất mát tài sản mà không được bồi thường, các đơn vị này thường nhận mình là chuyển nhà thành hưng, hoặc là công ty con, hay chi nhánh công ty chuyển nhà thành hưng số 1, vì vậy để quý khách có thể đẽ dàng phân biệt các đơn vị giả mạo và tránh gây thiệt hại về tài sản cũng như uy tín của công ty, Quý khách hàng lưu ý, Chuyển nhà thành hưng chỉ dùng số tổng đài duy nhất như sau ( 024.37.733.733 ) mọi số liên hệ khác đều không phải của Thành Hưng Số 1, Công ty TNHH chuyển nhà thành hưng số 1, không có bất cứ công ty con hay liên kết mấy bên chuyển nhà nào trong linh vực trên địa bàn Hà Nội hay TPHCM cũng như các tỉnh lân cậ
 

Chuyển nhà thành hưng Lóa mắt trước đồng tiền

Chuyển nhà thành hưng Lóa mắt trước đồng tiền tôi đã bầm dập dưới tay một người đàn ông thô lỗ.Bố, mẹ tôi đường ai nấy đi năm tôi đã 14 tuổi, nên tôi hiểu được

Chuyển nhà thành hưng Lóa mắt trước đồng tiền

Chuyển nhà thành hưng Lóa mắt trước đồng tiền
Chuyển nhà thành hưng Lóa mắt trước đồng tiền tôi đã bầm dập dưới tay một người đàn ông thô lỗ.
Bố, mẹ tôi đường ai nấy đi năm tôi đã 14 tuổi, nên tôi hiểu được nguyên nhân khiến gia đình tôi tan đàn xẻ nghé. Đầu tiên là chuyện khó khăn về kinh tế, bố, mẹ đều là công nhân của xưởng dệt khăn mặt, khăn tắm, lương không đủ chi dùng cho bố mẹ và chị em tôi vậy mà hàng tháng đều đặn mẹ phải bớt một phần thu nhập đáng kể để bố tôi rượu, bia, thuốc lá.
Mẹ tôi hiền lành, nhẫn nhịn, còn bố thì nóng tính, cục cằn, nên thường trong nhà có xảy ra bất đồng chỉ nghe tiếng bố quát mẹ là chính. Rồi tiếp theo là chuyện bố tôi đổi chứng cặp với cô nhân viên phục vụ ở quán cháo lòng cách nhà trọ của chúng tôi cả chục cây số.
Đã túng quẫn mà mẹ làm được đồng nào, dù có cất kĩ đến bao nhiêu thì bố tôi cũng tìm ra rồi mang đi bao gái. Nhiều lần chị em tôi bị ốm mà trong nhà không có đủ tiền thuốc thang, mẹ tôi lại phải nói khó với hàng xóm mới vay được ít tiền chữa chạy cho các con.
Nhưng sóng gió chỉ thực sự nhấn chìm cuộc sống của gia đình tôi khi bồ trẻ của bố mang thai. Bố về nhà xuống nước năn nỉ mẹ tôi là đón cô ta về, lo cho cô ta mẹ tròn con vuông vì biết đâu cô ta sinh cho bố một cậu trai nối dõi để bố được mát mặt với ông bà, tổ tiên. Bố bảo có ai hỏi mẹ cứ nhận đó là em họ của mẹ ở quê ra tá túc chờ ngày sinh, vì bác sĩ báo trước là sẽ đẻ khó…
Ngọt nhạt chán mà mẹ không thuận, vậy là bố nổi trận lôi đình vừa đánh mẹ vừa vứt hết quần áo, đồ dùng của 3 mẹ con ra đường. Mẹ không van xin, tôi và em gái tôi cũng không khóc, mẹ lặng lẽ viết đơn li hôn, rồi thu dọn đồ đạc để ngay trong hôm đó 3 mẹ con tôi bắt xe về quê ngoại.
Được biết sau khi mẹ và 2 chị em tôi rời nhà trọ, bố tôi đón ngay nhân tình về chăm sóc, nhưng bố cũng không được toại nguyện bởi cô bồ trẻ sinh cho bố 1 bé gái nữa và nghe đâu bố sống cũng không hạnh phúc với nhân tình, nguyên nhân chính cũng là do thiếu hụt về kinh tế. Về quê, mẹ làm ruộng cùng ông bà ngoại, tôi bỏ dở lớp 9 để dành tiền cho em gái đang học lớp 7 được tiếp tục đến trường.
Tôi không xuống đồng cấy hái như mẹ mà theo thím ra chợ thị trấn phụ bán hàng giày, dép cho thím. Được tiếp xúc với tiền, được thím trả công bằng tiền tôi vui lắm, nghĩ cảnh nhà tôi mỗi người một nơi cũng vì nghèo khổ, thiếu thốn tiền nong nên tôi rất quý những đồng tiền mình làm ra.
Cả nửa năm mới về quê một lần, khi biếu bà, biếu mẹ và cho em ít tiền tiêu vặt, thấy mọi người nâng niu những đồng tiền lẻ mà tôi thấy khóe mắt mình cay cay. Tôi tự hứa với mình bằng mọi cách tôi sẽ phải có nhiều tiền, tôi phải giàu để cuộc đời tôi và những người thân yêu của tôi không phải ăn bữa nay, lo bữa mai nữa…
Phụ bán hàng cho thím, mưa không đến mặt, nắng chẳng đến đầu, lại được ăn no, mặc đẹp tôi lớn phổng. Lâu ngày bán hàng cho thím dâu, tôi thừa biết mấy cô gái ăn mặc gợi cảm đến chọn lựa những đôi giày cao gót để vào quán bar, quán karaoke tìm mối đổi đời.
Nhìn họ và so sánh, tôi thấy mình còn trẻ, còn đẹp, còn bắt mắt hơn họ nhiều, tôi quyết thực hiện kế hoạch làm giàu của mình. Vì tôi ở trọ cùng mấy chị buôn đồng nát nên thím dâu tôi chẳng quản lí giờ giấc của tôi mà chỉ cần tôi có mặt đúng giờ ở quầy hàng của thím.
Tôi tự đến quán bar để xin bà chủ cho tôi chân rửa chén, cọ ly rượu của khách sau khi họ uống xong. Nhưng chắc bà chủ có mắt nhìn người, bà nhận tôi vào làm phục vụ bàn cho khách với mức lương một tối bằng cả chục ngày đứng bán hàng cho thím dâu. Ngày làm cho thím, tối làm cho quán bar tôi đã có đủ tiền chi tiêu.
Nhưng mục đích của tôi là giàu chứ không phải đủ, tôi đem tâm sự này nói với bà chủ và ngay lập tức tôi được bà “tư vấn” cho tôi là muốn nhiều tiền chỉ có bán "cái vốn tự có" đang còn nguyên vẹn của tôi. taxi tải thành hưng
Lóa mắt trước đồng tiền tôi đã bầm dập dưới tay một người đàn ông thô lỗ, mà thực ra bà chủ quán bar ăn tiền dắt mối còn nhiều hơn tiền tôi nhận được. Sau cái đêm khủng khiếp ấy, tôi bị bà chủ ép phải làm việc đó mỗi đêm khi khách cần, bà dọa nếu dám trái lời bà, bà sẽ cho đầu gấu trị để tôi tàn đời luôn…
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây