Miền Nam (028) 36.360.360 Miền Bắc ( 024 ) 37.733.733
XIN QÚY KHÁCH LƯU Ý !
Để tránh các đơn vị, cá nhân giả mạo, Thành Hưng Cty đã cử nhân viên đi khảo sát mặc áo đỏ có chữ, chuyển nhà thành hưng: taxi tải thành hưng, Hotline: ( 024 ) 37.733.733     

Chuyển nhà thành hưng Tui biết mình

Chuyển nhà thành hưng Tui biết mình điên chớ nhưng tui thương bả chết đi được... Không có bả chắc tui không sống nổi...”.
Chiều tàn, anh Nguyễn Văn Đợi ngồi

Chuyển nhà thành hưng Tui biết mình

Chuyển nhà thành hưng Tui biết mình
Chuyển nhà thành hưng “Tui biết mình điên chớ nhưng tui thương bả chết đi được... Không có bả chắc tui không sống nổi...”.
Chiều tàn, anh Nguyễn Văn Đợi ngồi thu lu trong một góc nhà nhìn ra cửa. Anh đang ngóng chờ mẹ của mình. Mẹ anh, bà Nguyễn Thị Đẹt (90 tuổi) phải nhập viện vì trở bệnh nặng... Lâu, anh lại lẩm bẩm: “Chả biết khi nào bả mới được về nữa”.
“Không dễ gì kiếm được má đâu nghen...”
Bà Đẹt có năm người con nhưng hai người đã mất từ lâu. Hai người khác có gia đình nhưng nghèo, không thể chăm lo cho bà. Anh Đợi khù khờ vậy đó nhưng lại là điểm tựa duy nhất để bà sống hết những năm tháng tuổi già.
Dù đã 50 tuổi nhưng tình thương của anh Nguyễn Văn Đợi (ngụ phường Thới An, quận Ô Môn, TP Cần Thơ) với người mẹ già 90 tuổi cứ chân chất, hồn nhiên như một đứa trẻ nhỏ. Anh mắc chứng tâm thần nhẹ, không lấy vợ mà chỉ muốn sống cùng mẹ. “Tui điên mà, điên thì ai mà lấy đâu. Ở vậy nuôi bả được rồi” - anh cười xòa.
Tình thương của anh dành cho mẹ của mình chỉ đơn giản là được ở cạnh mẹ mỗi ngày, nhìn thấy mẹ nằm trên giường rồi thỉnh thoảng hát ru cho anh nghe. “Đi đâu có xíu là tui thấy nhớ bả chết đi được đó chớ. Nhớ lắm!” - anh nói.
Để có tiền nấu cơm hằng ngày, lo thuốc thang cho mẹ khi trái gió trở trời, mỗi ngày anh Đợi đều đi lượm mủ, ve chai rồi đem đi bán. Số tiền bán được trong ngày, hôm nào nhiều là 50.000 đồng anh đều gom lại để dành trong cái hũ nhỏ, chia ra đi chợ nấu cơm cho mẹ ăn. “Ngày nấu món này món kia vậy đó, bả dễ ăn mà. Mà chỉ tui nấu bả mới ăn thôi chứ không phải giỡn à nghe!” - anh Đợi nói kiểu đắc chí.
Hồi trước, khi mẹ anh còn khỏe, anh cùng mẹ bửa củi rồi mang đi bán rẻ cho người ta. Nhưng giờ mẹ anh già yếu, không đủ sức để làm nữa nên anh cũng thôi không bửa củi nữa... vì ngồi bửa củi một mình lại thấy nhớ mẹ. “Đi lượm mủ vậy chớ nhớ bả lắm đó nhưng phải ráng đi, chỉ muốn ở nhà với bả mãi thôi. Bả là má mà, không dễ gì kiếm được má đâu nghen...” - anh nói.
“Bả mà đi rồi tui không biết làm sao...”
Thời gian gần đây bà Đẹt phải liên tục nằm bệnh viện vì sức khỏe ngày càng yếu dần đi. Anh Đợi thấy mẹ vậy xót lắm, cũng ôm áo quần, mền gối đến bệnh viện để chăm bệnh cho mẹ... Ngặt nỗi anh không quen với môi trường bệnh viện, nơi đông đúc nên chỉ được một hôm thì về nhà, để mẹ cho em gái nuôi. taxi tải thành hưng
Chiều chiều anh lại ra cửa ngồi hóng mẹ về nhưng mãi không thấy... Anh làm vài việc lặt vặt trong nhà cho nguôi nỗi nhớ mẹ nhưng ngặt cái là mọi việc anh làm đều có hình ảnh của mẹ vương lại đâu đó.
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây