Miền Nam (028) 36.360.360 Miền Bắc ( 024 ) 37.733.733
XIN QÚY KHÁCH LƯU Ý !

Để tránh các đơn vị, cá nhân giả mạo, Quý khách vào website kiểm tra nếu có áo đỏ và số điện thoại, Công ty đã cử nhân viên đi khảo sát mặc áo đỏ có chữ, chuyển nhà thành hưng: taxi tải thành hưng, Hotline: ( 024 ) 37.733.733 là chính hãng, xin cảm ơn quý khách đã quan tâm tới công ty.!

Dịch Vụ Dọn Nhà Cho Gia Đình & Văn Phòng Trọn gói

CHuyển nhà thành hưng Sợ mình phải gắn bó mãi với công

CHuyển nhà thành hưng Sợ mình phải gắn bó mãi với công việc ở các khu công nghiệp
Tính cách tôi thích bay nhảy, công việc ở đây làm tôi thấy mệt mỏi rất nhiều.
CHuyển nhà thành hưng Sợ mình phải gắn bó mãi với công việc ở các khu công nghiệp
Tính cách tôi thích bay nhảy, công việc ở đây làm tôi thấy mệt mỏi rất nhiều. 
Tôi 25 tuổi, ra trường và đi làm được 3 năm. Năm ngoái tôi làm việc cho một công ty Nhật Bản gần nhà ở Hải Dương. Công việc của tôi là làm báo cáo kiểm kê hàng tháng và báo cáo thanh khoản. Sau đó vì cảm thấy công việc không có tương lai, môi trường làm việc ở khu công nghiệp khiến bản thân gò bó, hơn hết toàn làm những việc không tên nên tôi đã nghỉ việc. Rồi tôi đi du lịch 4 tháng qua vài nước châu Á, khi trở về lại tiếp tục đi tìm việc.
Do áp lực từ gia đình nên tôi cần tìm việc nhanh chóng, cuối cùng lại vào một công ty Nhật trong khu công nghiệp, lần này làm tại Hà Nội. Ở đây tôi làm vị trí còn chán hơn, là nhân viên thúc đẩy chất lượng, nghĩa là quản lý toàn bộ hồ sơ chất lượng của công ty, kiểm soát và thúc đẩy các bộ phận khác làm theo và cả tá việc không tên ai cũng có thể đảm nhận được. Mức lương tôi được nhận hàng tháng khoảng 9 triệu. Trước mắt công việc cũng được, không có khó khăn hay áp lực gì, điều mà tôi lo là khi muốn ra ngoài làm thay vì làm trong khu công nghiệp thì kinh nghiệm của tôi không thể đáp ứng được việc gì. Tất cả vị trí tôi làm đều chỉ có những công ty sản xuất ở khu chế xuất mới tuyển. Thực sự tôi rất băn khoăn, có nên tiếp tục công việc hay nghỉ làm để tìm một công việc khác, bắt đầu với mức lương thấp hơn? Năm nay tôi đã 25 tuổi rồi, nếu tiếp tục làm tôi sợ mình sẽ phải gắn bó mãi với môi trường ở khu công nghiệp mất.
Tôi cũng có dự tính là làm trong đó một vài năm lấy vốn rồi ra ngoài kinh doanh. Tính cách tôi thích bay nhảy, công việc ở đây làm tôi thấy mệt mỏi rất nhiều. Tôi cần lời khuyên của các anh chị đi trước, nhất là những anh chị đã và đang làm cho công ty nước ngoài ở khu công nghiệp. Tôi có nên tiếp tục làm việc hay nghỉ việc và chuyển hướng đây?Cha mẹ thiên vị chị gái khiến tôi đau khổ
Có hôm, tôi hí hửng được mẹ mua cho đôi dép thì mẹ cau có: "Mày lo mà trả tiền tao đôi dép đi". 
Không biết từ bao giờ tôi đã cảm nhận được cách phân biệt đối xử từ bố mẹ, áp lực chồng chất áp lực. Người ta thường nói bố mẹ chiều con bé hơn con lớn? Không phải vậy, gia đình tôi khác. Bố mẹ chiều con lớn hơn con bé. So với lứa tuổi để mà nói thì tôi là đứa bé nhưng lại có suy nghĩ của người lớn. Đôi lúc tôi hay ghen tị bởi cách phân biệt đối xử của bố mẹ quá rõ ràng. Hàng ngày đứa con bé làm đủ mọi việc trong khi con lớn ngồi chơi, đến khi bố mẹ về lại chửi đứa bé lười nhác? Tôi giải thích bố mẹ lại bảo: "Mày im mồm mày đi", có phải suy nghĩ của bố mẹ quá lạc hậu khi không nghe từ 2 phía mà đã kịp đánh giá con người qua bề ngoài? taxi tải thành hưng
Tuần nào cũng thế, cứ đến chủ nhật là bố mẹ lại mua cho con lớn hết quần này áo nọ, trong khi tôi chẳng được gì. Có lần bực quá liền bảo mẹ: "Tại sao mẹ chỉ mua quần áo cho chị mà không mua cho con. Trong khi chị làm ra tiền rồi, sao mẹ cứ phân biệt đối xử như thế". Cứ tưởng mẹ nghe đến câu này phải xấu hổ nhưng trái lại mẹ đáp trả một cách thẳng thừng: "Ừ, phân biệt đối xử như thế đấy". Liệu một đứa bé khi nghe câu này cảm giác ra sao? Với tôi mà nói còn đau hơn cả nhát dao đâm vào tim. Có hôm, về đến nhà hí hửng được mẹ mua cho đôi dép thì mặt mẹ lại cau có: "Mày lo mà trả tiền tao đôi dép đi". Tôi còn đang ở độ tuổi đi học thì lấy đâu ra tiền? Bố mẹ là một phần nhưng chị còn ghê hơn, một câu mày, hai câu tao, có hôm tôi chẳng làm gì cũng ra tát bốp cái vào mặt tôi, gãy cả kính. Tôi không dám mách bố mẹ vì có mách cũng chỉ thế thôi. Tôi không dám tâm sự với ai, chỉ biết ngồi một góc khóc lóc. Tôi nên làm gì đây?
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây